Giảng luận


Thánh Thi 1

 

1 Phước cho người nào Không đi theo mưu kế kẻ ác, Không đứng trong đường tội nhân, Không ngồi chung với kẻ nhạo báng. 2 Nhưng vui thích trong thánh luật của CHÚA, Ngày đêm suy ngẫm thánh luật ấy. 3 Người ấy sẽ như cây trồng bên dòng nước, Sinh hoa quả đúng mùa, Lá không tàn héo. Mọi việc người làm đều thạnh vượng. 4 Kẻ ác không được như vậy, Nhưng chúng nó giống như rơm rác, Gió cuốn bay đi. 5 Nên kẻ ác sẽ không đứng nổi trong ngày phán xử, Tội nhân sẽ không được ở trong hội người công chính. 6 Vì CHÚA biết đường lối người công chính, Nhưng đường lối kẻ ác sẽ bị diệt vong.

 

baicoyen

 

Cái cây đi theo luật của sự tồn tại của nó. Lớn lên cùng với cái rễ đâm sâu hay rộng ở trong lòng đất, hướng lên trên trời. Cây càng cao thì rễ càng đâm nhánh càng sâu hay càng rộng vào lòng đất. Còn con người thì sao? Con người theo luật nào? Phải chăng khi đã tách rời với nền tảng sự sống, thì chỉ còn chạy đuổi theo những đợt sóng của thời đại mình? Những phương châm đầy lôi cuốn của nó, như „tự phát triển, tiến bộ, đấu tranh giải phóng …“? Một số người đã đi theo con đường ấy và từng trải điều mà một người trẻ nói ra, là: „Cuộc đời tôi như một cái cây chết khô từ từ!“ Đời sống chung quanh chúng ta phải ngược lại, nó phải là: „… cây trồng bên dòng nước …“ Như vậy, nó phải tùy thuộc vào môi trường chung quanh. Nhựa sống của đời tôi xuất phát từ đâu? Tôi lấy nó từ trong chính mình, trong những ước ao, khao khát của mình, những gì mình lý tưởng – hay lấy ra từ những khuynh hướng của thời nay, những điều sẽ bị cuốn trôi theo cơn gió của thời đại?!

Hay tôi đang rút nhựa sống nơi nền sự sống của Chúa, để được ra hoa, kết trái? Muốn được ra hoa kết quả mà không muốn lệ thuộc vào nguồn sự sống là điều không thể có! Nhưng lệ thuộc vào Chúa không làm cho chúng ta vì đó mà trở thành yếu đuối. Lệ thuộc vào Chúa khiến cho người ta được mạnh mẽ, cho đến chỗ „Mọi việc người làm đều thạnh vượng!“ Bởi có quá nhiều điều tốt lành đến cho ai sống phụ thuộc vào Chúa, cho nên người có sự khôn ngoan tìm kiếm và suy tư về Đức Chúa Trời và thực hành Lời Ngài, người đó được mô tả là người có phước. Người đó không còn có thể sống mà bỏ qua, hay lơ là với Lời Chúa. Vui mừng trong sự dạy dỗ của Ngài, về luật pháp của Ngài mà mình lấy làm phương hướng. Tìm được nền tảng vững bền cho chân của mình. Nhận ra được trung tâm của sự hiện hữu, chỗ xuất phát ra mọi sự.

Chúng ta có phải là người đó hay không?

 

 

Mục sư Johannes Kuhn

Chuyển ngữ: Nguyễn Tín Nhân

Kết Quả
MS Đỗ Hữu Ban
Lu-Ca 15:11-32

 

Lu-ca 15:11-32


11 Ngài lại phán rằng: Một người kia có hai con trai. 12 Người em nói với cha rằng: Thưa cha, xin chia cho tôi phần của mà tôi sẽ được. Người cha liền chia của mình cho hai con. 13 Cách ít ngày, người em tóm thâu hết, đi phương xa, ở đó, ăn chơi hoang đàng, tiêu sạch gia tài mình. 14 Khi đã xài hết của rồi, trong xứ xảy có cơn đói lớn; nó mới bị nghèo thiếu, 15 bèn đi làm mướn cho một người bổn xứ, thì họ sai ra đồng chăn heo. 16 Nó muốn lấy vỏ đậu của heo ăn mà ăn cho no, nhưng chẳng ai cho. 17 Vậy nó mới tỉnh ngộ, mà rằng: Tại nhà cha ta, biết bao người làm mướn được bánh ăn dư dật, mà ta đây phải chết đói! 18 Ta sẽ đứng dậy trở về cùng cha, mà rằng: Thưa cha, tôi đã đặng tội với trời và với cha, 19 không đáng gọi là con của cha nữa; xin cha đãi tôi như đứa làm mướn của cha vậy. 20 Nó bèn đứng dậy mà về cùng cha mình. Khi còn ở đàng xa, cha nó thấy thì động lòng thương xót, chạy ra ôm lấy cổ mà hôn. 21 Con thưa cùng cha rằng: Cha ơi, tôi đã đặng tội với trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con của cha nữa. 22 nhưng người cha bảo đầy tớ rằng: Hãy mau mau lấy áo tốt nhất mặc cho nó; đeo nhẫn vào ngón tay, mang giày vào chân. 23 Hãy bắt bò con mập làm thịt đi. Chúng ta hãy ăn mừng, 24 vì con ta đây đã chết mà bây giờ lại sống, đã mất mà bây giờ lại thấy được. Đoạn, họ khởi sự vui mừng. 25 Vả, con trai cả đang ở ngoài đồng. Khi trở về gần đến nhà, nghe tiếng đàn ca nhảy múa, 26 bèn gọi một đầy tớ mà hỏi cớ gì. 27 Đầy tớ thưa rằng: Em cậu bây giờ trở về, nên cha cậu đã làm thịt bò con mập, vì thấy em về được mạnh khỏe. 28 Con cả liền nổi giận, không muốn vào nhà. Vậy cha nó ra khuyên nó vào. 29 Nhưng nó thưa cha rằng: Nầy, tôi giúp việc cha đã bấy nhiêu năm, chưa từng trái phép, mà cha chẳng hề cho tôi một con dê con đặng ăn chơi với bạn hữu tôi. 30 Nhưng nay con của cha kia, là đứa đã ăn hết gia tài cha với phường điếm đĩ rồi trở về, thì cha vì nó làm thịt bò con mập! 31 Người cha nói rằng: Con ơi, con ở cùng cha luôn, hết thảy của cha là của con. 32 Nhưng thật nên dọn tiệc và vui mừng, vì em con đây đã chết mà lại sống, đã mất mà lại thấy được.